RSS Amplifier

The New Page · Jul 23, 2026

Bạn có còn nhìn lên bầu trời?

0
Sign in to vote or save

The New Page · The New Page

Tôi thích viết vào thứ Sáu. Có lẽ vì đó là cuối tuần, và tôi đoán bạn cũng như tôi, chẳng ai muốn đọc một bài luận dài hay nghe thêm những triết lý nặng nề vào cuối tuần.

Thứ Sáu, tôi thường chỉ viết tùy hứng. Tôi cũng không gửi email. Tôi chỉ để những bài này ở một góc của The New Page, như chiếc chìa khóa giấu dưới chậu hoa để ai về sớm có thể tự mở cửa.

Gần đây tôi nhận ra mình có quá nhiều ảnh về bầu trời, và mỗi tuần lại có thêm vài tấm - mà tôi lại không biết làm gì với chúng. Hôm nay tôi chọn mười lăm bức trong hàng trăm tấm mình đã chụp suốt mấy năm qua. Việc đứng lại và nhận ra những khoảng trống mênh mông này là một điểm sáng trong cuộc sống của tôi. Bạn tin không, tôi đã phải rất kiềm chế khi chỉ đăng mười lăm bức ảnh thôi.

Tôi không nhớ mình bắt đầu chụp bầu trời từ khi nào. Chỉ biết rằng mỗi lần mở thư viện ảnh, giữa những hóa đơn, ảnh gia đình và ảnh công việc, luôn có thêm vài khoảng trời nằm lẫn vào đó.

Những bức ảnh này không được chụp trong cùng một ngày, cũng không cùng một mùa. Chúng chỉ có một điểm chung: hôm đó, tôi đã ngẩng đầu lên.

Bầu trời ở Melbourne thất thường hơn nhiều so với Hà Nội hay Sài Gòn. Có hôm chỉ vài phút, mây và ánh sáng đã biến bầu trời thành một khung cảnh khác.

Mỗi lần ngẩng đầu lên, tôi thấy đầu óc yên tĩnh hơn. Không cần phải đi đâu xa để tìm sự yên tĩnh. Có khi nó vẫn ở ngay trên đầu mình.

Bầu trời đẹp không nhất thiết là một bầu trời có màu sắc. Có những bầu trời gần như không có màu. Chỉ còn những cành cây trơ lá và những vạt cỏ khô dưới nền xám.

Nhân tiện, bạn có biết bầu trời nhìn qua khung cửa sổ căn hộ trông như thế này không?

Tôi ngồi nhìn bầu trời bị đóng khung bởi những góc tường, đổi màu từ sáng sang tối rồi nhận ra rằng chúng ta thường nghĩ rằng mình không có thời gian để nhìn lên. Thật ra, chúng ta không thiếu thời gian để nhìn lên, chỉ là càng lớn, góc nhìn của chúng ta càng nhỏ lại.

Nhìn lên trời không làm những vấn đề biến mất. Nhưng nó nhắc tôi rằng cuộc sống luôn rộng hơn những gì đang chiếm hết suy nghĩ của mình.

Có những ngày, bầu trời không còn là nơi để tìm sự bình yên. Đường chân trời đỏ rực. Những cột khói bốc lên từ các cánh rừng cháy cách thành phố hàng trăm cây số. Lửa ở rất xa, nhưng cảm giác bất an thì ở rất gần.

Rồi vài tuần sau, bầu trời lại phẳng lặng như thể mùa hè chưa từng cháy.

Lần cuối cùng bạn ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, chỉ đơn giản là nhìn nó, chứ không phải để xem có mưa hay không là khi nào?

Read the original on thenewpage.substack.com

Comments

Nothing yet. Say the first thing.

    Sign in to join the conversation.