Đầu hè năm ngoái, một người mẹ gặp khó khăn trong giao tiếp với con từng thắc mắc với tôi:
“Thầy ơi, em đã đọc ba cuốn sách về chánh niệm, tham gia hai khóa học về giao tiếp phi bạo lực với con, em học nghiêm túc và ghi chú kín cả cuốn sổ. Nhưng khi con em la hét, em vẫn hét lại, thậm chí còn lỡ tay đánh con. Em biết hết lý thuyết, nhưng sao không dùng được?”
Lời tâm sự này làm một nhà giáo dục như tôi phải suy ngẫm:
Liệu có phải chúng ta đang nhầm lẫn giữa “biết” và “có khả năng”? Giữa tích trữ thông tin và chuyển hoá bản thân thật sự?
Trong 19 năm làm giáo dục, tôi đã gặp vô số người như chị phụ huynh này: Đọc nhiều, học nhiều, nhưng rồi cuộc sống vẫn không thay đổi. Không phải vì họ không cố gắng, mà vì họ đang học theo cách mà hệ thần kinh của họ không thể tiếp nhận hiệu quả và thực sự chuyển hoá.
Trong bài viết này, tôi muốn mời bạn cùng chiêm nghiệm về bản chất của việc học - không phải học để “sở hữu”, mà học để “thực hành” và “trở thành”.

Comments
Nothing yet. Say the first thing.
Sign in to join the conversation.