Những ngày cuối năm, một người bạn đang là CEO khá thành công trong lĩnh vực nội thất ghé thăm tôi để tâm sự. Bạn mở laptop, chỉ vào biểu đồ doanh số cao vút như ngọn núi nhưng lại than vãn: “Nhân, công ty mình vượt mục tiêu doanh số năm nay. Vậy mà sao mình cảm thấy trống rỗng thế này?”
Tim tôi lúc ấy giật một cái. Không phải vì ngạc nhiên, mà vì nhận ra: chúng ta đang sống trong thời đại mà mọi thứ đều có thể đo lường, tối ưu, theo dõi - doanh thu, năng suất, số bước đi, giờ ngủ. Chúng ta quản trị cuộc đời như quản trị doanh nghiệp, mà quên mất một điều căn bản:
Con người không phải máy móc cần tối ưu, mà là sinh thể đang sống, đang trưởng thành, đang tựu thành [becoming].
OKRs (Objectives and Key Results) và KPIs (Key Performance Indicators) là những công cụ xuất sắc cho việc hoàn thành mục tiêu, và tôi vẫn dùng các công cụ này trong quản trị doanh nghiệp. Nhưng có những chiều kích của đời sống con người mà chúng không thể đo lường …

Comments
Nothing yet. Say the first thing.
Sign in to join the conversation.