RSS Amplifier

Khải Đơn · Aug 8, 2026

Quãng núi lùi về phía xa

0
Sign in to vote or save

Khải Đơn · Khải Đơn

Tản văn

Thời gian kỳ lạ. Ở sâu trong một cánh rừng mỏng, lái xe khoảng 45 phút thì đến được ngôi thị trấn bé xíu gần nhất. Thị trấn có chừng hơn chục căn nhà. Im ắng và vắng tênh. Rừng nuốt hết tất cả vào trong gói màu xanh ban ngày, và thành tấm chăn đen kịt về đêm.

Trong rừng, mùa thu đậu trên dải núi trước mặt. Nhìn từ cửa sổ căn áp mái, người nghe tiếng lá rơi cả đêm lẫn ngày, đôi khi hạt mưa lẫn vào lá, giấc ngủ bọc bằng lá cây, xào xạo chân người - hay chân ai? - Người chủ nhà quả quyết không ai đi lại quanh đây khi đêm về, chỉ có nai, mèo rừng, và tiếng đập cánh mơ hồ của những kẻ săn đêm kín kẽ. Nhưng tiếng chân vẫn xào xạo đi qua trong đêm trộn lẫn giấc mơ vào hiện thực.

Một đêm, có người đứng bên cửa nhìn mình ngủ. Người bật dậy, hình hài đó chầm chậm tan biến, nhuốm vào khung cửa. À, đó chỉ là khung cửa có màu đậm hơn bức tường đối diện chiếc giường. Sự rõ ràng này không trấn an được gì nhiều, nhưng là kết luận giúp giấc ngủ trở về. Đôi khi không ngủ được, người nghe tiếng lá phớt bay ngoài con đường bên khung cửa sổ và tưởng tượng có ai đó đang trông mình ngủ.

Từ cửa sổ áp mái, phóng mắt về mọi phía đều là núi và đồi. Những đường nhô lên cao dần từ mọi hướng, ở xa cao hơn ở gần, lá màu hồng chen lá màu đỏ chen lẫn sắc cam và vàng úa. Thời gian thay màu. Rừng tráo đổi áo xống. Người nhớ ra vì sao lại đến đây: Đi thật xa để tháo chính mình xuống ngoài cửa rừng, như con chim trút bỏ bộ áo lông vũ và giấu vào bụi cây, vờ làm người trong chốc lát.

Buổi chiều, mặt trời lơ lửng trong sương mùa thu. Người đi về phía núi. Con đường mòn hẹp dần qua từng đoạn cua lên cao, đến khi chỉ còn vừa hẹp cho chân trước chân sau xếp hàng một. Lá rơi đầy thành lớp, mỗi lần dẫm chân, lút sâu xuống qua khỏi mắt cá. Người hoảng hốt không biết bàn chân sẽ chạm vào thứ gì bên dưới. Ở đây có rắn không? Hay một thứ cạm bẫy không gương mặt nào đó? Càng sợ người càng cố rút chân nhanh, càng cố bước lên phía trước, độ cao tăng nhanh.

Nỗi sợ đặc lại và có hình hài. Nó thù lù như một cột gỗ nằm chắn ngang đường. Nó phình to, có màu hồng tươi chói mắt, chỉ nhìn vào đã phải nheo mắt quay đi. Không giống phim kinh dị, nơi cảnh giết người máy quay thường lia về phía khác, ở đây người trừng trừng nhìn vào nỗi sợ màu hồng, nhớp nháp, chảy xệ. Nếu người đưa tay chạm vào nó, nó sẽ dính hoài không buông. Nỗi sợ nghĩa là phải dây dưa vào thứ gì đó khó chịu mà người không biết cách thoát ra.

Người nhớ đến tuổi thiếu niên, khi bị đẩy ra giữa bục giảng trong một trận đánh nhau. Những gương mặt xung quanh hò hét cổ vũ, nhưng chỉ cần người tìm cách lách qua, rời khỏi bục giảng là lập tức có bàn tay đẩy dúi dụi trở lại. Trước mặt người là thằng con trai có gương mặt sạm nắng, và một vết sẹo dài vắt qua lông mày bên trái. Cú đấm của nó rơi xuống từ trần nhà, lúc người ngã xuống sau bàn tay đẩy.

Người bò dậy, lảo đảo, dùng bàn tay của trẻ con để cào bấu vào môi thằng đó. Nhiều cú đấm khác rơi xuống mặt, mắt, thái dương. Những cú đấm biết tìm chỗ mềm mại nhất để sát thương.

Người bò dậy không biết bao nhiêu lần, một trong số đó, bàn tay người co thành nắm đấm, và vung vào mặt hắn. Miệng hắn chảy máu. Trong đôi mắt đầy nước mờ đục, người cũng nếm thấy máu đã chảy trong miệng mình. Chuông vào học reo. Sân khấu trên bục giảng tan ra như bọt nước. Người bò xuống nền tìm chiếc mắt kính rơi và xộc xệch về lại chỗ ngồi. Nước miếng chảy thành sợi vì môi không khép được. Nước miếng có màu hồng, rơi xuống trang vở.

Sau buổi sáng đó, không ai muốn đẩy người ra bục giảng nữa. Nhưng cũng không ai nhìn vào mắt người nữa. Đứa thiếu niên của ngày hôm đó, với cái môi sưng vều, mắt tím bên phải, và vết rách ở mũi đi về trong quỹ đạo và thời gian của riêng nó. Sự cô độc có lẽ là điều quý giá duy nhất, người nghĩ vậy.

Người đã lớn lên thành một người lớn yếu ớt và nhát gan, ngược với hình hài đứa thiếu niên không xin thua trong một trận đòn nào. Trong thế giới người lớn, không nhất thiết phải dùng nắm đấm, có những cách tinh vi và dịu dàng hơn để làm tổn thương người khác.

Ở đỉnh của quả núi nhỏ, người nghe tiếng kim loại va vào nhau. Người giật mình quay về hướng âm thanh. Một người đàn ông lớn tuổi bước ra từ bụi rậm. Ông đeo giày cao cổ, mặc áo màu xanh lá lờ nhờ và màu đất lẫn vào khung cảnh. Ông chỉ tay vào một tấm biển gỗ rất bé gắn trên thân cây: “Mùa săn, BẮT BUỘC phải mặc áo dạ quang khi đi bộ.” - Ông chau mày, ném về phía người một chiếc áo khoác dạ quang mỏng, rồi quay lưng đi vào phần tối của cánh rừng.

Ở phần tối của cánh rừng, có bao nhiêu đôi mắt đang chờ con mồi? - Người mặc chiếc áo khoác dạ quang lên, hít vào khí lạnh đang ướt dần theo dải mây lảng bảng trôi gần núi.

Đôi khi ta trở thành con mồi. Thợ săn cũng không nhất thiết cố ý giương súng hay hàm ý giết chóc gì cả. Chỉ đơn giản là ta vô ý rơi vào tầm ngắm, và họ có bóp cò, hoặc tiện chân giẫm lên cổ ta. Có phải vì bản thân quá dại dột và thiếu tri thức? - Vậy có nên trách bản thân đã tự trở thành nạn nhân của chính mình?

Ý nghĩ này dần trở nên rõ ràng khi người rút từng bàn chân qua thảm lá để đi xuống núi. Mặt trời rất vội đã biến mất, chỉ còn lại lơ phơ chút ánh sáng cuối mùa thu kéo đêm về. Sự sống ngắn hơn khi mùa thu nhuốm vào mùa đông.

Người nhớ đến thời gian ở một vùng núi xa xôi, khi người được một người mẹ cho ở nhờ vài đêm sau chuyến đi dài. Căn nhà của họ chỉ là vài bức tường bằng đất, nền xin măng trát đã nhiều năm, vài mảng lở và vỡ giữa nhà. Người nằm ngủ trên nền nhà, mặc hết bao lớp áo quần lên người, có vài chiếc bao tải người phụ nữ đó trải ra lót cho đỡ lạnh. Giữa nhà vừa là bếp vừa là nơi nằm cho khách. Người phụ nữ múc từng bát cháo chia cho người và đứa con gái ngồi co ro gần đó.

Trong đêm, cơ thể rê rẩm đau vì lạnh, người trở mình, nghe tiếng đứa con gái nấc nhẹ, rồi im lặng. Sau vài ngày, người để ý đứa con gái có khuôn bụng tròn lẳn rồi. Dáng đi của nó mở rộng, ngực nó hơi phồng lên trong áo, như sẵn sàng đón một thiên chức mà nó chưa chuẩn bị. Nó thường ngủ ban ngày, quấn kín chăn, và dậy khi mặt trời lặn, nó quét dọn và làm mọi việc trong bóng tối nhờ nhờ của núi non và sương mù che mắt. Mẹ nó hái những bó đọt non xanh trong cánh rừng, đưa cho người rửa sạch ở một đoạn suối gần cạn. Ở suối, người thấy con diều hâu mỏ quặp đậu trên cành cao vút và nhìn xuống trừng trừng.

Khi từ biệt, đứa con gái quay lưng vào góc nhà. Người ôm mẹ nó, nói những câu láng cháng, biết sẽ mãi mãi không bao giờ gặp lại nhau. Ông dẫn đường dắt người đi qua vài quả núi, đến bến xe ở trung tâm làng sát mặt đường. Chiếc xe khách đến, đợi từng bó hàng khô chất lên xe. Khi xe rồ ga, người nhìn về phía đường mòn vào núi, một trảng sương dày kéo ngang, che hết đụn núi phía sau, xoá sạch hết phần ký ức này: người không nên hỏi gì cả, không cần biết gì, sự hiện diện những ngày qua đã hoá thành một mã gen không thể giải mã trong phần đời kế tiếp.

Lớp lá lạo xạo mỏng dần, người đã xuống chân núi, chỉ còn một đoạn vài trăm mét là về tới ngôi nhà. Trong bóng đêm kín kẽ đã hoà tan vào đáy mắt, người nghe một tiếng “Crúc…..” vang lên gãy gọn. Ngay sau lưng. Giật mình quay lại. Từ trên cao, một tiếng “Crúc…” khác vang lại. Như thể chúng rơi xuống, rồi bật lên cao, va vào cành cây, rồi bật xuống đất, lặp đi lặp lại. Âm thanh toả ra, lan thành vòng động. Người nhận ra mình đang đứng giữa cuộc chuyện trò của một bầy cú. Bóng tối che kín tất cả, để chúng được tự do tận hưởng phần này của thời gian. Người đứng im, làm kẻ nghe trộm của thế giới này.

Ánh sáng đèn vàng từ ngôi nhà dưới chân núi toả ra như hơi ấm lò sưởi trong chuyện cổ tích. Trong câu chuyện đó, hai đứa trẻ tìm được ngôi nhà thơm mùi bánh, và bà phù thuỷ thích ăn thịt trẻ con. Trong một câu chuyện khác, người khách lữ hành kiệt sức ngã ở cửa ngôi nhà gỗ, nữ chủ nhân đón vào và giúp lữ khách bớt lạnh, nấu một bữa ăn đêm. Khi thức dậy, lữ khách nằm giữa đống tro tàn của ngôi nhà lá, nơi có hai mẹ con chết cháy trong trận binh đao vừa quét qua.

Người tự hỏi mình sẽ tìm thấy phiên bản nào của ngôi nhà trở về? - Và phân vân khi đứng trước cổng, không dám chạm tay vào tay nắm cửa.

Share

Leave a comment

Bạn có thể đăng ký nhận bài viết mới qua email miễn phí hoặc qua kênh Telegram tôi sử dụng để thông báo có bài viết mới.

Một số sách của tôi đã xuất bản mà bạn có thể tìm mua:

Read the original on khaidon.substack.com

Comments

Nothing yet. Say the first thing.

    Sign in to join the conversation.