Tôi chưa thấy app nào ngu như cái này. Nó ngu ngay từ bước đầu tiên. Vừa mở lên đã ngu, chưa cần bấm gì hết. Tôi vật lộn với nó cả tháng rồi mà vẫn chưa kích hoạt được tài khoản.
Để kích hoạt, nó bắt tôi:
Quét mã QR trên căn cước.
Chụp hình selfie, cấm cười.
Quét chip NFC trên căn cước.
Rồi điền một cái form dài thòng với đúng những thông tin nó vừa đọc từ căn cước.
Thôi kệ, cứ ráng điền, một lần thôi mà. Tôi hăm hở bấm Submit.
Báo lỗi. Lỗi gì? Không nói. Sửa thế nào? Không nói.
Nó chỉ cười vào mặt tôi:
Chết mày chưa, cho mày chừa. Bắt quả tang nhá. Làm lại từ đầu đi con. Hi hi hi.
Thế là lại quét QR. Lại selfie. Lại quét NFC. Lại điền cái form chết tiệt đó.
Lại lỗi.
Ủa??? Cái quần què gì vậy trời!!!
Sao không nói tôi biết lỗi ở đâu để tôi sửa đúng chỗ? Bộ nhìn mặt tôi giống Thành Lộc lắm hay sao mà cứ mỗi lần lỗi là bắt tôi diễn lại nguyên một vở kịch từ đầu?
Thử tưởng tượng đời thật cũng thế này.
Mỗi lần bạn làm sai một lỗi nhỏ, bạn phải đi đầu thai lại. Sống lại mấy chục năm. Học mẫu giáo, cấp một, cấp hai, cấp ba, đại học, đi làm... rồi chờ đúng tới cái ngày bạn mắc cái lỗi để được sửa.
Mà sửa kiểu gì? Không biết. Vì không ai chỉ sai ở đâu. Bạn phải tự đoán. Đoán đúng thì được đi tiếp. Đoán sai thì... Đi đầu thai lại nha con trai.
Điều trớ trêu là tôi quen team làm cái app này. Tôi đã càm ràm với họ về thiết kế suốt bao nhiêu năm. Tôi còn lặn lội xách từ Mỹ về tặng mấy cuốn như The Design of Everyday Things hay Don't Make Me Think.
Lúc tôi kể chuyện này với team thì có một bạn bảo:
Ít ra còn chưa ngu bằng VNeID. Em đăng ký thông tin hộ khẩu. Điền cả đống thông tin bằng tay. Bấm Submit xong thì... hết phiên làm việc. Em phải nhập liệu nước rút mới kịp.
Không hiểu sao nghe xong tôi thấy đỡ hẳn. Có cái gì đó rất dễ chịu khi biết ai cũng khổ như mình.

Comments
Nothing yet. Say the first thing.
Sign in to join the conversation.