
Thơ của Duyên An
Bàn tay em đã treo lên những chậu hoa/ từng ngón vuốt ve bức rèm như âu yếm giấc mơ thời con gái
Rss Tạp chí Văn nghệ quân đội
Live Last read · last published · next check

Bàn tay em đã treo lên những chậu hoa/ từng ngón vuốt ve bức rèm như âu yếm giấc mơ thời con gái

Núm nhau mẹ ghép lộc rừng/ Cho chân thêm cứng, cho lưng thêm trường

Người lính biển ngồi lặng im với trăng/ và con tàu nhả khói lên trời đêm văn vắt

Nói cùng bao lớp học sinh/ Tên từng hòn đảo thấm tình nước non

Nói sao hết gập ghềnh đầu nguồn sông Chảy/ bóng những người lính lần từng lối đá

Tiếng còi vọng vào chiều/ hoàng hôn neo ánh mắt giấu sâu dưới sóng

Tôi sẽ về xóm biển/ nơi tôi đã sinh ra/ nơi sinh giấc mơ tôi mằn mặn lưới

Hoa vẫn cháy giữa đôi bờ mưa nắng/ Một màu xa như thể khẳm hẹn hò

Huyền thoại những bà mẹ Phú Yên/ rộng vòng tay che chắn những đứa con miền Bắc/ thuyền ghe hai đáy qua mắt giặc

Thưa ba cho con lạy phía biên cương/ Nơi đồng đội ba hoá thân màu hoa đỏ