Sau những năm tháng mải mê đo đạc sự bất định của thế giới, cuối cùng tôi cũng tìm được sự tất định của riêng mình. Tức là tôi kết hôn.
Kỳ cuối của series "Chuyện tình thời lượng tử".
Thời gian đầu, mọi thứ diễn ra trọn vẹn đến mức tôi nghĩ rằng chúng tôi chính là một cặp electron lý tưởng vừa tìm được chung một orbital. Nàng ngăn nắp, tôi bừa bộn; nàng khéo léo, tôi vụng về. Sự khác biệt đó giống như spin ngược chiều của hai electron, vừa đủ khớp vào nhau để thiết lập một trạng thái vững bền.
Thế nhưng, các định luật vật lý không phải bao giờ cũng an ủi con người. Nguyên lý thứ hai của nhiệt động học cảnh báo mọi hệ thống, dù hùng mạnh đến đâu, cũng sẽ tan rã vì entropy. Hôn nhân cũng thế, và trong những ngăn kín của nó, entropy vẫn đang lặng lẽ tăng lên mỗi ngày, như lớp bụi mỏng phủ đều lên đồ đạc mà ít ai nhận thấy để lau.
Người ta thường nghĩ hôn nhân chết vì những trận cãi vã. Nhưng cãi vã thật ra là một dạng va chạm, mà va chạm vẫn là còn muốn chạm vào nhau. Cái chết thật thì lặng hơn nhiều. Đôi khi, nó treo trên sào phơi, và không cần ai phải lớn tiếng.
Automat (1927), Edward Hopper.
Nhịp sống trong nhà tôi giờ đã hội tụ về một trạng thái cân bằng, mọi thứ tăm tắp như một hằng đẳng thức. Trên sào phơi ngoài hiên, hai chiếc khăn treo cách nhau vừa một gang tay, một khoảng cách chính xác đến mức vẫn đủ chỗ cho cả hai, mà gió cũng không làm chúng chạm vào nhau. Vệt ướt trên khăn tôi không bao giờ lan sang khăn nàng.
Máy lạnh trong phòng ngủ đêm nào cũng được cài ở mức hai mươi sáu độ. Một con số hòa bình, không đủ nóng để phàn nàn, cũng không đủ lạnh để ai đó vô thức quay sang tìm hơi ấm từ người bên cạnh. Nàng lại bị dị ứng phấn hoa nên ít khi mở cửa sổ. Cả căn phòng cứ thế được giữ ở một trạng thái dễ chịu đến mức vô trùng.
Tới bữa cơm tối, bát nước mắm thường được đặt chính giữa mâm, cách đều hai đôi đũa. Chúng tôi ăn chậm rãi, nồi canh nguội từ lúc nào không ai nhận ra. Những câu hỏi, nếu có, đều được trả lời bằng một tiếng "ừ" rơi xuống mặt bàn rồi tan. Không ai chê, không ai khen, cũng không ai thở dài.
Lâu dần, chúng tôi tự chia ngôi nhà thành những phân khu độc lập. Tôi giữ góc làm việc bên dưới giá sách. Nàng chọn chiếc ghế tựa bên bậu cửa sổ, cạnh mấy chậu hương thảo. Hai không gian tồn tại song song, tự cung tự cấp, như thể hơi thở của người này tuyệt đối không bao giờ khuếch tán sang lãnh thổ của người kia.
Chỉ khi thằng Bin đi học về, ngôi nhà mới có âm thanh. Những câu nói giữa chúng tôi trong bữa tối thường được phát ra qua nó.
"Bin, kêu ba ăn cơm đi con."
"Bin, con nói mẹ lấy thêm chén nước mắm."
Thằng bé năm tuổi, chưa biết gì, hí hửng làm cầu nối. Nó líu lo suốt bữa ăn, chạy qua chạy lại giữa hai đầu bàn. Nhưng khi nó vừa ăn xong và chạy đi xem phim hoạt hình, sự im lặng lập tức trở lại. Nàng lau vệt nước trên mặt bàn. Tôi bưng nồi canh xuống. Không ai nói gì.
Có lần, tôi không chịu nổi sự phẳng lặng ấy nữa. Tôi thèm một tiếng động, một tiếng cằn nhằn, một cái gì đó để biết người nằm bên cạnh vẫn còn cảm giác về mình. Tối hôm ấy, tôi cố tình vắt chiếc khăn ướt sũng của mình đè lên chiếc khăn khô của nàng trong nhà tắm. Rồi tôi ra phòng khách, bật tivi, ngồi chờ. Tai dỏng lên đợi một tiếng cằn nhằn.
Mười phút sau, nàng bước ra, tay cầm chiếc khăn ướt của tôi, lặng lẽ vắt sang một cái sào khác ngoài hiên. Không một cái nhíu mày. Nhưng tôi để ý, nàng vắt rất kỹ, vuốt cho phẳng từng nếp, kỹ hơn mức một chiếc khăn cần. Tôi nhìn theo bóng nàng khuất sau cánh cửa, và không nói gì.
Cuối tuần, tôi đưa thằng Bin đi học thêm. Trong lúc chờ đón con, tôi gửi xe, ghé vào công viên gần đó. Thấy bãi cỏ thưa người, tôi cởi giày, đi chân trần một lát, chỉ để cảm nhận một bề mặt khác ngoài lớp gạch men lạnh lẽo ở nhà.
Lát sau ngồi nghỉ, tôi thấy những cọng cỏ non mà chân mình vừa dẫm lên đang chầm chậm vươn lại hình dáng cũ. Một dáng đứng mỏng manh được duy trì nhờ áp suất trương từ vô số tế bào. Tôi ngồi trên ghế đá, từng ngón chân vẫn bấm nhẹ vào đất, nghĩ miên man về áp suất trong một cọng cỏ, rồi bất chợt thấy hơi khát nước.
The Monet family in their garden at Argenteuil (1874), Edouard Manet.
Đón con về nhà, tôi để ý cách nàng xếp lại đôi dép tôi đá bừa dưới gầm sofa, cách nàng gom những tờ tài liệu tôi vứt vương vãi. Nhìn chồng tài liệu vuông vức, tôi biết nàng sau khi gom xong bao giờ cũng vỗ nhẹ cho mép giấy bằng nhau. Nàng làm những việc đó mỗi ngày, liên tục, không có lần nào là lần cuối.
Tối hôm sau, tôi đi làm về muộn. Biết nàng đã ngủ say, tôi lẳng lặng đứng lại ở bậc hiên. Thay vì hất tung đôi giày lấm lem ra góc nhà như mọi khi, tôi cúi xuống, cẩn thận đặt đôi giày của mình nằm bên cạnh đôi giày cao gót của nàng, cách nhau đúng một đốt ngón tay. Tôi không chạm vào giày nàng, nhưng cố giữ cho mũi giày mình song song với mũi giày nàng, cùng chỉ về một hướng.
Sáng dậy đi làm, tôi thấy đôi giày của mình đã được lau sạch lớp bụi. Nó vẫn nằm cách đôi giày cao gót đúng một đốt ngón tay. Bữa sáng vẫn diễn ra như thường lệ.
Đêm đó, tôi lén chỉnh máy lạnh xuống hai mươi độ, rồi rút hai viên pin trong chiếc remote ra, giấu vào ngăn kéo. Tôi biết đây là hai viên pin cuối cùng trong nhà, chắc chắn nàng không tìm được viên nào khác. Tôi đặt remote vào chỗ cũ, rồi nằm im chờ đợi.
Căn phòng lạnh dần. Những ngón chân tôi co lại dưới lớp chăn mỏng. Nàng trở mình, lục đục tìm remote. Tôi nhắm mắt, nhưng vẫn nghe tiếng nàng bấm chỉnh mà không được. Nàng thì thầm: "Lạnh quá." Rồi nàng quay sang, vô thức kéo vạt chăn của tôi lên. Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm thấy hơi ấm từ cánh tay nàng áp vào lưng mình. Nàng ôm tôi, như một phản xạ, như một con mèo tìm nơi ấm áp.
Tôi nằm im, không dám thở mạnh. Trong bóng tối, tôi mỉm cười như vừa thắng một ván bài, tuy phần thưởng chỉ kéo dài đến sáng mai.
Sáng ra, tôi tỉnh dậy trước. Lấy chiếc remote lạnh ngắt nằm trên tủ đầu giường, tôi trượt nắp nhựa ra, nhét hai viên pin trở lại. Màn hình lập tức hiện số. Nhưng tôi không chỉnh máy lạnh về hai mươi sáu độ.
Nàng vẫn đang cuộn mình trong hơi ấm bên phần chăn của tôi. Tôi nằm nghiêng, ngắm đường nét khuôn mặt nàng sáng dần trong nắng sớm. Bất giác, tôi nhớ lại những ngày đầu tiên chúng tôi đến với nhau. Mọi thứ đều lộn xộn, đầy sai số, nhưng chẳng có chiếc khăn nào bị đo đếm khoảng cách, chẳng có chiếc máy lạnh nào được cài sẵn ở hai mươi sáu độ.
Đêm đến, hai viên pin đã nằm yên trong remote, nhưng phòng vẫn lạnh. Tôi nằm nghe nhịp thở của nàng, cảm nhận nàng vẫn đang mượn lưng mình làm lò sưởi. Một âm thanh đều đều, lặng lẽ, nhưng là bằng chứng rằng chúng tôi vẫn còn ở lại cùng nhau, trong cùng một orbital hữu hạn của đời người.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, lẳng lặng pha một tách trà ngoài phòng khách. Một lúc sau, cửa phòng ngủ mở. Nàng bước ra, đi thẳng vào bếp bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.
Thằng Bin cũng vừa tỉnh giấc. Nó ôm chiếc xe ô tô điều khiển từ xa, bấm liên tục vào bộ điều khiển nhưng chiếc xe nằm im. Nó chạy ùa vào bếp, lay vạt áo mẹ:
"Mẹ ơi, xe con hết pin rồi."
Tôi đặt tách trà xuống, định với lấy chùm chìa khóa chạy ra tiệm tạp hóa đầu hẻm. Nhưng từ trong bếp, giọng nàng vang lên đều đều, lẫn trong tiếng nước chảy và tiếng lách cách của bát đĩa:
"Con kéo ngăn tủ dưới cùng của kệ tivi ra. Trong hộp nhựa nắp xanh mẹ để sẵn một vỉ pin dự phòng đấy. Lấy hai viên tự thay vào đi."
Thằng bé dạ ran. Nó lật đật chạy đến góc tủ, mở hộp, bóc vỏ nilon lách cách. Rồi chiếc xe chớp đèn xanh đỏ, chạy vọt qua vọt lại dưới chân tôi, bánh xe ma sát trên mặt sàn gạch men kêu ầm ĩ.
Tôi ngồi im trên sofa, hai tay vẫn ấp vào thành tách trà đang bốc khói. Tôi nhìn chiếc xe đồ chơi đang chạy vòng quanh, rồi từ từ dựa lưng vào ghế, hướng mắt về phía bóng nàng đang lúi húi trong bếp.
Ngoài hiên nắng bắt đầu lên. Hai chiếc khăn trên sào phơi vẫn ở đó, nhưng đã hơi xô vào nhau. Có lẽ vì gió.

Comments
Nothing yet. Say the first thing.
Sign in to join the conversation.