Hello chào bạn,
Dạo này cuộc sống đối xử với bạn thế nào? Và bạn đối xử với chính mình ra sao? Mọi thứ, nhìn chung, có ổn không?
Từ dạo mất tích tới nay trên substack, mình cũng không còn chia sẻ nội dung công khai nữa. Mình có quá ít khoảng trống cho việc này, dần dà không-viết-gì cũng thành một thói quen mới. Suy cho cùng, mọi thứ đều có thể trở thành thói quen, chỉ cần qua bàn tay của thời gian. Cho tới khi … có một cái gì đó đâm ngang, phá vỡ nhịp điệu của một vòng lặp đã mòn lối, thì sự ngứa ngáy trồi dậy =)
Hôm nay, mình mắc kể chuyện.
Một điều hiển nhiên mà ai ở Việt Nam cũng biết, nhưng mình thì quên lãng đi mất. Trong một lần gần đây, khi nhích từng cm một trong dòng xe cộ ngập ngụa người, mình đã phải thốt lên (trong đầu) là ‘Chời ơi, một biển người là một diễn tả không sai. Người ở đâu mà nhiều vậy, nhiều đến như vậy?’
Từ suy nghĩ đó, không khó để các suy nghĩ khác lóe lên trong đầu mình ‘Ngâm mình trong bể người này, không khéo lại gặp người quen hoặc không-thân-lắm. Chặc, lỡ mà có vạ miệng hay rao giảng gì đó trên mạng xã hội thì đúng là sẽ có khả năng bị nhiều người bắt gặp lắm nhỉ’
Và đấy là lúc mình thấm thía nỗi lo lắng đến độ ám ảnh của một số bạn khi nói tới chia sẻ nội dung công khai.
Khi thực tế là một tấm gương sáng chói, nhắc bạn rằng ‘Này, nhất cử nhất động đều có các cặp mắt dõi theo đấy’ thì quả thật, việc lấy suy nghĩ giấu kín ra và trưng nó ở một nơi ai cũng đọc được, trở thành một trò tự trào với bản thân biết bao nhiêu.
Nỗi sợ này càng khổng lồ hơn nếu ai đó có tiền sử bị soi mói và đả kích quá nhiều, để lại một vết hằn quá dày khó bao giờ phai.
Bài học của riêng mình:
Biết để lý giải một thứ gì đó không bao giờ là đủ để cho phép bạn xem thường cảm nhận của một người khác. Thậm chí khi bạn hiểu cảm giác của họ đi nữa cũng không đồng nghĩa bạn đã sống trong cảm giác đó đủ lâu như họ. Cho nên, bất kì hành động, gợi ý, lời khuyên của bạn dành cho họ vốn dĩ thích ứng với bạn nhất. Với mỗi người, cảm xúc là cá nhân và cách họ phản ứng hay lựa chọn hành động đòi hỏi rất nhiều suy nghĩ ở chính người đó.
Đó là một nhận định sai. Và mình thực sự thất vọng khi chia sẻ về điều này lần nữa. (*)
Mình từng viết trên facebook sau một dịp ghé cửa hàng Hachi Hachi và bất ngờ vì cuối cùng đã chọn được một túi vải gập, chuyên sắp xếp quần áo. Trong những lần shopping trước đây cho một giải pháp trữ đồ (storage bag) tại IKEA, mình không tài nào kiếm được một sản phẩm ưng ý.
Lý do: không phù hợp. Điều này tréo ngoeo vì rõ ràng IKEA có hằng hà sa số sản phẩm dạng storage, và mình vốn muốn ủng hộ thương hiệu. Suy cho cùng, có thật nhiều giải pháp nhưng không phù hợp nhu cầu khách hàng, thì cũng xem như không có giải pháp nào vậy.
Và lần này, sự thất vọng của mình được nhân đôi nhân ba. Có lẽ khi người ta càng hy vọng cao, người ta càng dễ thất vọng nhỉ. Khi sống xa nhà, mình đã nghĩ là lần về Việt Nam này sẽ mở ra vô vàn chọn lựa khi nhắc tới chuyện ăn uống. Mọi thứ mình nhìn thấy trên mạng xã hội đã khiến mình tin chắc đó là sự thật không thể chối cãi.
Cho tới khi, mình và bạn đi một dọc hàng quán với hai chiếc bụng đói, bọn mình không kiếm được một quán ăn nào phù hợp. Tréo ngoeo thế nhỉ?!
Ấn tượng đầu tiên của mình là ‘mọi thứ đều có vị ngọt đậm của đường’. Bỏ qua việc sử dụng thức ăn bày bán ngoài hàng, ngay cả hộp sữa chua với nhãn ‘ít đường’ hoặc ‘vị ngọt tự nhiên từ cỏ ngọt’ mua từ siêu thị, thì hậu vị vẫn ngọt.
Ấn tượng thứ hai là ‘mọi thứ đều bắt mắt mời gọi nhưng có vẻ không có món nào không đem lại cảm giác tội lỗi với cơ thể khi đưa vào miệng’. Rảo một vòng từ các món Thái, Nhật, Hàn, Việt và Âu v..v..; nếu không phải các món rang giòn ngập dầu thì cũng là sự hòa trộn của đường - điều vị kèm béo ngậy của phô mai.
Có thể bạn sẽ nói ‘Này, thật sự là do Ngọc khó khăn quá chứ đâu phải là không có lựa chọn khi ăn ngoài ở Việt Nam. Có rất nhiều sự lựa chọn tốt mà.’
Mình hoàn toàn đồng ý nhé, vì quả thật, sau một thời gian thử nghiệm và được giới thiệu, mình cũng tìm được những nơi phù hợp với mình hơn. Có điều, chúng thuộc diện ít phổ biến, so với phần đông những gì mình bắt gặp trên đường.
Bài học của mình
Đó là, ‘nhiều’ không bao giờ đồng nghĩa với 'phù hợp. Nó chỉ phản ánh thị hiếu và nhu cầu chung của đại đa số khách hàng ở thị trường hay khu vực đó mà thôi.
Sản phẩm lưu trữ phù hợp với mình lại không có ở IKEA Thụy Điển vì nhu cầu của mình có phần khác đại đa số người Thụy. Cũng như thói quen ăn uống của mình có phần khác quá nhiều với đại đa số các bạn ăn-ngoài người Việt.
Ví dụ từ ảnh nhé: bạn đang kiếm một quyển truyện tiếng Đức. Trước mắt bạn là một nhà sách lâu đời tập hợp rất nhiều truyện, đủ thể loại, bằng đủ thứ tiếng, duy có mỗi tiếng Đức là không có thôi.
Hai câu chuyện trên rất hiển nhiên với một người chịu khó quan sát. Nó không mới, nhưng nó cũng không bao giờ cũ. Nó chỉ cũ khi mình cứ quên mình đã từng đúc kết ra rằng:
sự thật của bạn sẽ đúng với bạn nhất, cũng như lời khuyên từ bạn cũng vậy. Đừng nghĩ bạn đã biết, đã hiểu một thứ gì đó lắm rồi mà quên rằng trải nghiệm của mỗi người trên đời này thật sự độc nhất.
nhiều không phải là đúng, luôn luôn như vậy. Khi ở một nơi có thật nhiều thứ không phục vụ nhu cầu của mình, một là bạn đang ở sai chỗ vì nơi đó không dành cho bạn, hai là bạn nên dành thời gian để đi kiếm hoặc tự tạo ra cái dành cho mình. Áp dụng cho vai trò là khách hàng, hay khi bạn là người tạo giải pháp.
Thế thôi. Bạn có bao giờ gặp cảm giác tương tự như một trong hai chuyện của mình ở trên?
19.12.2025
Norah VO
(*) à, mình thất vọng khi nói về sự “nhiều” # “hợp” vì bản thân đã trải nghiệm nó mới đây, nhưng bài học đó đã quên cho tới khi trải nghiệm lại một lần nữa. Cảm giác lần hai tệ hơn, vì có nhiều kì vọng và nhiều thất vọng với thực tế hơn.

Comments
Nothing yet. Say the first thing.
Sign in to join the conversation.