Ngày Quốc tế Hạnh phúc 20/3, tôi ăn trưa với một người bạn lâu ngày không gặp. Bạn ấy đang ở ngưỡng bốn mươi, có một sự nghiệp ổn định mà nhiều người mơ ước: thu nhập tốt, vị trí được nể trọng, lộ trình thăng tiến rõ ràng. Giữa bữa ăn, bạn ấy đặt đũa xuống và nói:
“Mình muốn làm một điều gì đó có ý nghĩa hơn. Mình không biết cụ thể là gì, nhưng mình biết rõ cái mình đang làm không phải là điều khiến mình hạnh phúc.”
Tôi hỏi: “Vậy điều gì khiến bạn trăn trở nhất lúc này?”
Bạn ấy im lặng khá lâu. Rồi kể về cảm giác kiệt sức khi mình lúc nào cũng phải cho đi, phải lo cho người khác, và cảm giác có lỗi khi nhận điều gì đó từ ai đó; về những trăn trở về cái chết và cách người hiện đại đối diện với cái chết chắc chắn sẽ đến của mình; về những “lỗ hổng” trong giáo dục kiến bạn hết sức lo lắng về tương lai của con…
Tôi nói với bạn ấy rằng: “Có thể chính những nỗi đau đó là điểm khởi đầu tiềm năng nhất của bạn”.

Comments
Nothing yet. Say the first thing.
Sign in to join the conversation.