Năm lớp 11 tôi học lớp Chuyên Lý. Có những bài tập mức thách đố mà tôi nhất quyết không chịu xem đáp án của thầy, cứ loay hoay, thử sai, gạch xóa, rồi lại tìm kiến thức hay tiếp cận khác để thử. Cứ như thế, chỉ một bài thôi mà tôi dùng hết gần hai cuốn tập 200 trang trong hơn 1 tuần. Bạn bè thì xong bài vèo vèo, nhưng may mắn là thầy giáo vẫn ủng hộ sự “vật vã” của tôi. Sau đó, qua kỳ thi Học Sinh Giỏi Lý cấp thành phố, cả trường chỉ mình tôi đủ điều kiện dự thi vòng quốc gia.
Tôi kể điều này ra không phải để khoe, mà để đặt một câu hỏi mà tôi vẫn chưa thôi suy tư suốt gần hai mươi năm làm giáo dục: Điều gì đã xảy ra trong suốt quá trình tôi làm bài trên những cuốn vở đầy nét gạch xóa đó mà không thể xảy ra nếu tôi tra đáp án ngay từ đầu?
Câu trả lời có lẽ không nằm ở chỗ tôi “chăm hơn” hay “giỏi hơn”, mà ở việc tôi đã cho phép bản thân trải qua sự bế tắc, sự bực bội, và cả cảm giác “à ra thế” chỉ xuất hiện khi một mảnh ghép cuối cùng tự mình tìm ra chỗ ăn khớp của nó. Những gì thấm vào…

Comments
Nothing yet. Say the first thing.
Sign in to join the conversation.