Khi tôi còn nhỏ, nhà ở gần bờ sông. Không hiểu vì lẽ gì, cha tôi quyết không cho con đi bơi ngoài sông. Cha là người bơi rất giỏi nhưng vì sao không dạy con?
Điều đó được giải đáp khoảng vài năm sau khi sống ở đó, một người bạn hàng xóm của tôi vì chạy ra mặt nước để lấy món đồ chơi bị trôi đi, cậu bị đuối nước. Khi người ta vớt được cậu và đặt lên xe cấp cứu, mẹ cậu và chị cậu chạy theo và mẹ cậu ngã xỉu xuống. Lũ nhóc chúng tôi đứng ở đoạn dốc cao bờ sông nhìn theo.
Có năm mùa nắng sông cạn thấy đáy. Đáy nước toàn những khối đá khổng lồ, tạo thành những đoạn hố nước xoáy. Tôi đã hiểu vì sao cha không dạy bơi cho mình ở con sông đó.
Thỉnh thoảng khi về thăm nơi ở đó, tim tôi vẫn còn mơ hồ thấy nhói khi nhớ lại người bạn không bao giờ lớn thêm của mình, và cảnh mẹ của bạn ngã ở con dốc.
Tôi sợ chết đuối.
Khi lớn lên tôi học bơi nhiều lần. Bạn tôi cũng là thầy giáo dạy bơi. Cậu ấy nói rằng tôi cần tập trung đạp và quạt tay dứt khoát, động tác gọn gàng để tận dụng tối đa độ lướt nước, giảm lực cản. Cậu không biết rằng khi đeo kính bơi ở hồ tôi thường tưởng tượng một sinh vật đen sì từ đáy hồ trồi lên và kéo tôi xuống.
Thời gian đó, khi đã tạm thời bơi được, tôi vẫn có đợt hoảng loạn bất thần giữa những đợt bơi kéo dài, khi tâm trí bắt đầu lang thang.
Lý do nỗi sợ chuyển từ màu đen thành cá mập là vì một thời gian tôi chơi lướt sóng ở Bali, tại một bãi biển thỉnh thoảng có người bị cá mập cắn. Đó cũng là lý do khiến nơi đó không đông du khách, ít người chơi lướt sóng.
Một hôm khi sắp tập xong, tôi đang bơi vào bờ, thì đột nhiên từ trên bờ một người đàn ông ở trần, chủ cái nhà hàng sát biển, ôm một cái ván to chạy như điên ra bãi biển và bơi điên cuồng về phía tôi. Sau khi ra sát gần tôi, ông ra hiệu bảo tôi bơi thật nhanh, thật nhanh vào bờ.
Khi lên bờ, một người Úc nói họ thấy vây của cá mập nổi lên rất gần sau lưng tôi, nên anh chủ nhà hàng đã bơi ra vừa để doạ, vừa để kéo tôi vào bờ.
Một tuần sau đó, một người Đức bị cá mập cắn ở bắp tay, tại cùng bãi biển đó. Từ đó, khi chơi lướt sóng, tôi luôn có cảm giác luôn có… vây cá mập ở sau lưng mình.
Sau này khi ở Mexico, nơi có rất nhiều hải cẩu và cá heo, thỉnh thoảng tôi vẫn hoảng loạn khi đang bơi và thấy một cái vây vồng lên phía xa. Ngày nào mấy con hải cẩu đó cũng bơi ngang đó, cá heo thì đi ăn từng đàn cùng dịp với hải âu. Nỗi sợ cứ vù lên vù xuống như vậy. Dù chỗ tôi ở hoàn toàn không có cá mập, một bác đánh cá khẳng định thế, nhưng không hiểu sao sự tưởng tượng cứ chèn ép.
Ở Indonesia, tôi sống cạnh bãi biển. Cuối đuôi bãi biển là một mũi đá. Lúc thuỷ triều xuống thì không sao, sóng mạnh nhưng nước cạn nên ai thích đi ra vào gì cũng được. Nhưng từ lúc thuỷ triều dần lên cho tới lúc triều lên cao nhất trong ngày, khúc đó có một cái rip current: sóng vào thì nước phải ra. Nước cao hơn nên nếu người không để ý sẽ bị nước kéo ra xa hơn. Người làng biết dòng chảy thì chỉ cần đợi nước kéo ra hết mức, thì bơi sang bên phải là gặp ngay đoạn cạn, có thể đi bộ vô bờ. Nhưng dân du lịch thì không biết, nên lúc nào cứu hộ cũng phải trực ở đó, vì chắc chắn sẽ có người đuối nước. Mùa du lịch đến, đội cứu hộ phải làm việc liên tục với 4 người túc trực thường xuyên. Dù đã cắm cờ cảnh báo, nhưng thể nào cũng có người bị kéo từ đoạn xa tới đó.
Khi chơi lướt sóng, nếu tôi quá ham lướt đến cuối cùng thì sẽ mắc kẹt vào đây. Nếu có ván, việc thoát ra sẽ khó hơn, vì tôi sợ ván đập vào đá xong sẽ văng vào mình, thành tai nạn. Có một lần, tôi mắc kẹt ở đoạn đó cho đến khi bị kéo sát vào bờ đá mới tìm cách tự thoát ra được.
Đêm đó tôi ngủ mơ thấy ván bay vào ghềnh đá xong văng thẳng vào mặt mình.
Giấc mơ này trở lại mỗi khi mùa hè đến, sóng to gấp 3-4 lần thường lệ, dòng chảy mạnh hơn. Có hôm đọc dự báo sóng xong đi ngủ, tôi lại mơ thấy cảnh mình kẹt vào bờ đá đó.
Tôi thường bỏ đoạn lướt sớm hơn vì không muốn mắc kẹt ở đó. Tôi cũng không bao giờ lên bờ gần khu vực đó. Trong khi bao nhiêu người khác chơi lướt sóng ở đây đều biết cách dễ dàng lên bờ ở ngay khúc bờ đá đó thì tôi quyết tránh xa nó. Đó cũng là đoạn có sóng đẹp nhất mà người chơi ván ngắn có thể thử thách bản thân. Tôi từ chối hẳn, không có thử thách gì hết.
Nhưng hôm nay chuyện đó thay đổi.
Hai bác cứu hộ cuối cùng ra về khi đồng hồ chỉ 5 giờ 45. Họ vừa đọc thông báo yêu cầu trẻ con lên bờ hết và lái xe máy về nhà. Tôi vẫy tay chào một bác.
Khi tôi bơi ra, thì nghe một cô gái gọi chồng cô. Cô và hai đứa con bị kẹt vào đoạn sóng đó. Nước còn thấp. Cô đứng thẳng dậy. Chồng cô chạy tới kéo một đứa vào bờ. Nhưng vừa lúc đó tôi nhận ra cũng là lúc thuỷ triều đang lên và một loạt các con sóng mới đang tới. Cô và một đứa con gái bị kéo xa hơn, xa hơn vô cái dòng chảy đó.
Chồng cô không thể bơi lại gần cô vì anh phải đưa đứa con còn lại lên bờ.
Tôi nhìn lên bờ: không còn cứu hộ, các bạn chơi lướt sóng đều ở hết phía trước. Chỉ có tôi gần mẹ con cô nhất. Nhưng tôi rất rất sợ cái bờ đá đó. Nhưng tôi thấy cô bé bắt đầu nhắm mắt ho và vùng vẫy.
Tôi có ván mà. Vậy là tôi bơi ván lại gần mẹ con cô, bảo em bé trèo lên ván. Tôi và mẹ em cùng bám lấy ván: tôi nói họ: Tôi sẽ đưa vào bờ, nhưng ở bãi biển kế bên. Dòng chảy rất mạnh, tôi không thể đưa hai người vào bờ này được.
Người mẹ nhanh chóng hiểu ra và cùng bơi với tôi. Em bé gái ban đầu ho sặc sụa và khóc. Rồi em hết khóc, bình tĩnh lại.
Tôi và hai mẹ con bị dòng chảy kéo ra xa, rồi chúng tôi rẽ sang bên phải, từng chút một, chầm chậm, đến khi chân tôi và mẹ em chạm bờ biển. Tôi nói họ mình sẽ đứng dậy, chạy thật nhanh vào bờ, vì sóng mạnh. Tôi đỡ em bé khỏi ván, để chân em chạm đất, đẩy em cho mẹ, hai mẹ con em chạy thật nhanh vào bờ.
Lúc đó, tôi phát hiện khi bơi xa bờ bên kia khỏi dòng chảy rip current, phần bên này bãi biển xuất hiện rất nhanh, rất dễ vào bờ, sóng yếu hẳn. Chỉ cách nhau một cái bờ đá. Thật dễ dàng.
Khi quay trở lại bãi lướt sóng, tôi nhận ra mình đã thoát khỏi giấc mơ có bờ đá, nơi ván văng vào đá và văng vào mặt.
Tôi đã đi đến tận cùng của cơn ác mộng đó.
P.S: Mỗi khi có ai đó hỏi tôi điều gì quan trọng nhất với một đứa trẻ, tôi thường nói họ hãy cho con học bơi, hãy giúp đứa trẻ biết bơi vừa đủ tốt để không hoảng loạn khi em cần tự cứu mình.

Comments
Nothing yet. Say the first thing.
Sign in to join the conversation.