Tôi đọc được một framework gọi là 4W — 4 trục đo lường tự do thật sự trong công việc và cuộc sống.
Where — Bạn có đang tự chọn nơi mình làm việc, hay nơi đó được quyết định bởi người khác?
When — Bạn có đang tự chọn giờ làm việc, hay lịch của bạn thuộc về người khác?
What — Bạn có đang làm những việc mình chọn, hay chỉ đang react với những thứ xảy đến mỗi ngày?
With who — Bạn có đang chọn người mình làm việc cùng và dành thời gian cùng, hay những người đó chỉ tự nhiên xuất hiện trong lịch?
Tôi ngồi với 4 câu hỏi đó và nhìn vào lịch của mình. Rồi tôi khoanh tròn những khung giờ mà tôi không được lựa chọn nó.
Có nhiều vòng tròn quá @@ …
Trước đây tôi nghĩ tự do là “không phải đi làm công ty.” Rồi tôi có được điều đó và nghĩ tự do là “revenue đủ sống.” Rồi revenue đủ rồi và tôi vẫn không cảm thấy mình tự do.
Vì tự do không phải cảm giác. Nó là khả năng thật sự chọn — where, when, what, và with who.
Nếu bạn không thể trả lời rõ ràng cả 4 cái đó, bạn đang sở hữu một job rất đắt tiền, không phải một business.
Tôi nhận ra mình đang ở đó. Hustle đã build được hệ thống, nhưng hệ thống đó vẫn đang vận hành theo cách cũ — tôi vẫn là người phản ứng theo, không phải người thiết kế ra nó
Tôi đang trên đường bỏ lại Hà Nội ở phía sau...
Đây là 1 cú reset có chủ đích, tôi đã vào Đà Nẵng từ tháng 1 năm nay để khảo sát trước
Yes, Đà Nẵng có biển, không khí, nhịp sống chậm hơn — những thứ đó không phải lý do chính. Lý do chính là tôi cần thay đổi môi trường để thay đổi cách vận hành. Khi bạn ở trong cùng một không gian, cùng một nhịp, cùng một vòng người — rất khó để làm khác đi dù bạn biết mình cần thay đổi.
Đà Nẵng buộc tôi phải chủ động thiết kế lại cả 4 trục. Tôi chọn nơi mình ngồi làm việc, tôi chọn giờ mình làm việc, tôi chủ động chọn việc mình làm trong ngày và tôi chọn người mình dành thời gian cùng.
Store vẫn chạy. Ads vẫn được tối ưu. Cộng đồng vẫn được chăm sóc. Nhưng cách tôi làm những thứ đó thì khác hoàn toàn.
Những năm tháng ở Hà Nội là những năm tôi cày nhiều nhất. Sáng dậy check ads, đêm ngủ muộn vì camp đang chạy ngon lại lăn ra ngỏm. Học từ sai lầm, từ tiền trong túi, từ những quyết định sai mà sau đó mới hiểu tại sao nó sai.
Đó là giai đoạn cần thiết. Không có những năm đó, tôi không có kinh nghiệm, không có hệ thống, không có vốn để đứng ở chỗ mình đứng hôm nay.
Hustle là công cụ, không phải mục tiêu.
Giai đoạn đầu, bạn cần hustle — không có shortcut. Nhưng hustle có điểm đến. Và điểm đến không phải là hustle nhiều hơn mãi mãi.
Điểm đến là build đến mức bạn có thể tự chọn where, when, what, và with who — và câu trả lời cho cả bốn cái đó đều là thứ bạn thực sự muốn.
Nếu bạn đang cày hết mình lúc này — đúng rồi, cứ cày. Đó là việc cần làm ở giai đoạn này.
Nhưng mỗi tuần, hãy nhìn vào lịch của mình. Khoanh tròn những khung giờ mà bạn không thực sự chọn. Những vòng tròn đó là chỗ tự do đang bị rò rỉ.
Càng ít vòng tròn, bạn càng gần đến điểm đến thật sự…
✌️ Peace!
No posts

Comments
Nothing yet. Say the first thing.
Sign in to join the conversation.